Latest News
Showing posts with label Otaku's Corner. Show all posts
Showing posts with label Otaku's Corner. Show all posts

Giới trẻ nghĩ gì về Truyện tranh Việt Nam? (P2)

Posted by bước đi của hạnh phúc on Thursday, 3 September 2009 , under , , | comments (0)



Ngoài ra, trong việc sáng tác và xuất bản truyện tranh Việt Nam, không phải có nhiệt tình và tài năng là đủ đâu, mà còn chịu những khắc nghiệt do thị trường đưa tới nữa. Cách đây mấy năm, nếu các bạn theo dõi thì sẽ nhớ là có một tuyển tập truyện tranh màu rất đẹp, không hề thua kém truyện tranh nước ngoài, nội dung rất hay và in màu trên giấy láng do Họa sĩ Văn Minh thực hiện mang tên là Cọ Non, nói chung là rất tuyệt vời về nội dung và hình thức, thế mà ra chỉ được vài số là chết yểu, thật vô cùng đáng tiếc! Ngay cả những người trong nghề như chúng tôi cũng phải tiếc thay cho anh Văn Minh và nhiệt huyết của anh. Tôi chỉ đưa ra một thí dụ đó thôi để các bạn biết thế nào là tính khắc nghiệt của thị trường, một vài bài viết không thể nào nói hết được.


Chân dung họa sĩ trẻ Thành Phong


Những nguyên nhân đó đã làm nhụt chí và đã làm cho giới họa sĩ truyện tranh hầu hết bỏ nghề đi làm việc khác. Mười lăm năm trước đây, đội ngũ họa sĩ chúng ta có khá nhiều nhưng ngày nay Văn Minh đã chuyển nghề khác, Nguyễn Trung Tín tập trung cho việc giảng dạy, Hoàng Tường chuyển sang vẽ mỹ thuật, Đức Lâm chuyển sang biên dịch, Duy Hải chuyển sang nghề in lụa, Kim Mai Trúc Thanh, Lâm Quốc Trung, Lê Minh hầu hết đã có tuổi và đã ngưng sáng tác, số còn lại quay sang việc xuất bản truyện copy. Điều đáng mừng là còn Họa sĩ trẻ Lê Linh với bộ Thần Đồng Đất Việt với sự hà hơi tiếp sức của Cty Phan Thị nên sẽ đứng vững được, Nguyễn Tiến Sỹ với bộ truyện Dzom cũng thế, anh còn rất trẻ để sát cánh cùng truyện tranh Việt Nam, tạo ra những tập truyện hay và ưng ý.

Trong tình hình như thế, chúng ta cũng nhận thấy để vực dậy nền truyện tranh hiện nay không phải là dễ dàng gì, vì hơn mười năm nay, nói chính xác là từ khi bộ truyện Đôrêmôn xuất hiện ở Việt Nam và hàng loạt truyện Nhật Bản xuất hiện sau nó, giới trẻ đã có một cách nhìn khác, ham muốn hơn và đòi hỏi nhiều hơn.

Thành thật mà nói, đây chính là sự thất bại của giới họa sĩ vẽ truyện tranh của chúng tôi, vì trong thời điểm này, các họa sĩ không biết nắm tay nhau hợp sức lại để sáng tạo và phát triển, hầu cạnh tranh với cơn lốc manga anime, mà lại xé lẻ và manh mún, rất đông họa sĩ không thèm cầm bút vẽ nữa mà lại chuyển sang photocopy truyện Nhật rồi đem in, không ít người phất lên nhanh chóng và sắm xe hơi lia lịa, mạnh ai nấy làm vì không cần vẽ mà lại có tiền nhiều và nhanh, chỉ cần dịch lời, photo và viết lời là xong, thậm chí có họa sĩ không thèm cầm bút kim viết lời nữa kìa, họ bỏ tiền ra thuê người khác viết, và họ cho đó là thị trường, là thức thời, là biết làm ăn. Ngay chính các Nhà Xuất Bản cũng tiếp tay cho họ, cứ việc copy và xuất bản thoải mái, không vẽ nên hoàn thành bản thảo copy rất nhanh, kịp phát hành và lợi nhuận nhiều, ai mà chẳng ham?



Thần đồng đất Việt

Tình trạng ấy kéo dài hơn mười năm nay và cả đến tận bây giờ, quãng thời gian mười năm ấy đủ để đào tạo mấy thế hệ họa sĩ truyện tranh, thế mà chẳng ai quan tâm, chẳng ai nhắc nhở, chỉ còn một số rất ít vẫn chấp nhận cầm bút vẽ truyện tranh Việt Nam, đối trọng với cả một rừng truyện tranh nước ngoài, thế mà những cuốn truyện tranh Việt Nam ấy vẫn sống và sống cho đến tận hôm nay, bộ truyện CTX là một ví dụ. Rất nhiều người chê bai nó, nhưng phải hiểu rõ quá trình phấn đấu thì mới thông cảm được tâm huyết của những người thực hiện, nhiều người chê bai hết sức thậm tệ là vẽ xấu, là giáo dục tầm thường, nhưng tôi xin được hỏi, nếu quả tình truyện CTX tệ như thế thì làm sao nó vẫn tồn tại đến hơn 200 tập như bây giờ, người đọc không ngu dại gì cứ bỏ tiền ra mua những cuốn truyện dở như thế năm này qua năm khác, và cho đến tận hôm nay, cứ đều đặn 2 tuần phát hành một cuốn.


Thậm chí có nhà báo nọ viết rằng Truyện tranh là thế giới của sự cách điệu mà truyện CTX lại bê nguyên xi như ngoài đời đưa vào, xin thưa với anh là làm nghệ thuật thì phải trăm hoa đua nở, có truyện vẽ theo cách điệu, có truyện vẽ theo tả thực mới phong phú được chứ, chẳng lẽ cuốn nào cũng phải cách điệu cả sao? Đó có khi không phải là lỗi của họa sĩ, mà có thể là họ phải làm theo yêu cầu của đối tác và của NXB. Nhà báo ấy còn chê rằng trong lúc truyện tranh Nhật Bản vẽ áo quần kiểu này sang kiểu nọ rất đẹp, hậu cảnh thì đưa tới vùng Ai Cập huyền bí xa xôi, tới những lâu đài bí ẩn, còn truyện tranh CTX thì cứ quanh đi quẩn lại cảnh thôn quê đường làng, cảnh lớp học, đường phố, ngõ hẻm, trang phục thì nghèo nàn, cứ áo quần xanh trắng, khăn quàng trên vai chán ngắt, vậy xin hỏi anh là kịch bản truyện như vậy chẳng lẽ chúng tôi vẽ theo kiểu anime mới đúng ý anh ư? Hay là làm vậy thì người khác lại cho rằng chúng tôi khùng? Còn đâu là những cậu bé nghèo hiếu thảo, còn đâu là những học sinh ngoan giúp bạn vượt khó? Thiếu nhi ở Việt Nam đi học không vẽ khăn quàng thì vẽ gì đây? Gặt lúa chăn trâu mà không vẽ thôn quê đường làng thì vẽ gì đây? Chẳng lẽ vẽ cảnh chăn trâu trên phố phường Tokyo hay trong lòng kim tự tháp Ai Cập? Rất may là dưới bao lời chê bai đả kích của những người cực đoan, bộ truyện này vẫn được các bạn nhỏ tuổi dành cho sự ưu ái và đón nhận nên mới sống đến ngày hôm nay, và chúng tôi tin rằng, nó vẫn còn sống thêm một thời gian dài nữa, vì thiết nghĩ giáo dục không bao giờ thừa. Bộ truyện này của đối tác tư nhân liên kết bỏ tiền ra làm chứ có phải được Nhà nước bù lỗ đâu? Nếu nó không được các vị phụ huynh và các cháu thiếu nhi đón nhận mua về, thì chắc hẳn đối tác ấy sập
tiệm từ lâu rồi.

Có người lại bảo sao truyện của chúng ta vẽ xấu và không kỹ bằng Nhật Bản? Điều đó rất đúng, vì ở Nhật Bản, để thực hiện một cuốn truyện tranh, họ thường có một nhóm khoảng 7, 8 người hoạt động trong những điều kiện tối ưu, người chuyên viết kịch bản, người chuyên phân cảnh, người phác bằng bút chì, người chuyên viết chữ, người chuyên vẽ bút mực, người chuyên vẽ chi tiết, người chuyên tô màu, người chuyên về đổ tram và xử lý bằng vi tính, có vậy mới nhanh và đẹp được, còn ở Việt Nam chúng ta có ai đỡ đầu đâu mà lập nhóm? Họa sĩ thường phải tự mình thực hiện, tiền nhuận bút có đủ đâu mà thuê thêm người? Để vẽ một cuốn có chất lượng như Nhật Bản, một họa sĩ cần phải làm 3 tháng mới xong, tiền nhuận bút chỉ đủ cho anh ta sống 1 tháng, còn 2 tháng kia ngồi nuốt không khí mà vẽ à? Trong lúc cần phải hoàn thành nhanh cho kịp thời gian thì làm sao mà vẽ cho kỹ được? Do đó mà các họa sĩ phải liệu cơm gắp mắm, cố hoàn thành cho kịp giao bản thảo để phát hành cho nên chất lượng không được như Nhật Bản là đúng rồi.

Chúng ta biết phê phán, biết chê bai, sao chúng ta không thử bắt tay viết kịch bản cho hay hơn, cho giáo dục cao siêu hơn, cho hấp dẫn hơn đi, sao chúng ta không cầm lấy bút vẽ sáng tạo ra nhiều nhân vật hay đẹp để đưa đến tay người đọc những bộ truyện hay và hấp dẫn đi? Tóm lại, nói thì hay lắm, nhưng làm thì chỉ là một con số không to tướng.

Cũng từ thời điểm đó giới trẻ Việt Nam bắt đầu đam mê truyện Nhật Bản, thấy đẹp nên bắt chước vẽ theo, rất nhiều bạn cũng tập tành vẽ theo nét vẽ đó, không thể nào trách họ mê truyện nước ngoài được, vì truyện tranh Việt Nam chúng ta không có để mà đáp ứng cho họ, nhưng từ chỗ đam mê bắt chước, các bạn trẻ lại lên giọng kẻ cả, phê phán đòi hỏi xã hội phải làm cái này cái nọ cho họ, phải đáp ứng cho họ những bộ truyện này truyện kia để thích hợp với lứa tuổi của họ, không vừa ý thì họ lên án, chống đối, chê trách. Tôi không đồng ý về những thái độ này, vì các bạn ấy chỉ biết khinh miệt mà không biết xây dựng, các bạn nói nhiều lắm, nhưng chính các bạn đã đưa ra được một đề tài nào mới, một nhân vật nào mới hoặc một kịch bản nào mới chưa? Hay là chỉ biết đưa lên mạng những hình ảnh bắt chước anime manga của Nhật Bản rồi lại tự phong cho mình là trào lưu hiện tại, là đã tìm ra thần tượng của giới trẻ, v.v và v.v…

Năm này qua năm khác, lối vẽ ấy đã nhập tâm trong óc, hễ cầm bút lên phác thảo là giống như lối vẽ Nhật Bản. Người xưa có nói: “Trong nghệ thuật, bắt chước chính là tự giết mình”. Quả thật một số đông bạn trẻ có đưa cho tôi xem một vài trang vẽ của mình, tôi cố tìm ra một nhân vật nào đó khác với manga anime để thể hiện sự sáng tạo của bạn ấy nhưng hầu như không có. Mà nói thật, bắt chước thì làm sao đẹp bằng nguyên bản truyện Nhật được. Điều đáng bắt chước anime và manga đó là học hỏi cách dựng hình nhân vật, cách phân cảnh sao cho sinh động và hấp dẫn, cách ứng dụng đồ họa vi tính làm nền, đổ tram vào tranh vẽ… thì chúng ta không học, chúng ta cứ bắt chước vẽ mắt cho to, cho long lanh như họ, miệng mím nhỏ lại hoặc há toác ra mười hình như một, điều đó có lợi gì đâu? Chắc chắn họ vẽ đẹp hơn ta rồi. Do đó mà có một vài bạn trẻ sau khi vẽ được đôi ba chục trang đưa tới Nhà Xuất Bản, NXB thấy giống truyện Nhật quá, mà lại không đẹp và hay bằng truyện Nhật, do đó ai dại gì bỏ tiền ra đầu tư in ấn nên từ chối, NXB không nhận nên tác giả sinh ra buồn lòng và cho rằng xã hội không ưu ái đến “tài năng” của mình, và thế là lại đả kích truyện tranh Việt Nam tiếp. Những việc làm như thế này chắc chắn không có lợi cho sự phát triển truyện tranh Việt Nam cũng như cho chính tác giả trẻ ấy.

Vậy thì theo chúng tôi, bạn hãy nhìn vào thực tại mà sáng tác ra cái mới, cho dù chưa hay nhưng là của mình, dần dần rồi cũng sẽ đẹp và hay thôi, tôi nghĩ nếu cố gắng thì các bạn trẻ ấy sẽ thành công. Xin các bạn trẻ hãy nhớ rằng, để tạo nên lối vẽ Anime Manga, các họa sĩ Nhật Bản phải bỏ ra hằng chục năm mới có được như ngày hôm nay, chúng ta cần học hỏi họ chứ đừng nên bắt chước y khuôn theo họ, vì bắt chước thì không thể nào bằng họ rồi, mà chúng ta lại bị đánh mất chính mình nữa.

Một điều tôi muốn nhắn nhủ các bạn trẻ là hãy nói ít lại và dành thời gian cầm bút vẽ nhiều hơn đi, và quan trọng hơn là hãy biết khiêm tốn học hỏi, chớ vội khoe khoang và chê bai người này người khác mà hãy tìm học cái hay trong họ, ngay chính tôi đây, tôi đã có hơn 500 đầu truyện tranh được xuất bản, đầu đã hai thứ tóc, thế mà tôi vẫn phải ráng học, học từ anime manga, học từ những ý tưởng ngây ngô mới lạ của các em nhỏ, học từ những bức tranh vẽ chệch choạc của các bạn trẻ để tìm ra cái hay cái mới. Không muộn đâu các bạn ạ! Tôi tin rằng với niềm say mê và tin vào khả năng của mình, các bạn sẽ thành công, vực dậy được thị trường truyện tranh Việt Nam hiện nay, và biết đâu sau này sẽ có một lối vẽ mang đậm phong cách riêng cho Việt Nam mình như manga của Nhật vậy, phải không các bạn?

Hãy cùng đến Vancouver

Posted by bước đi của hạnh phúc on , under , , | comments (0)



ChasseNeige, cosplayer vừa được Ichi giới thiệu cách đây không lâu hóa ra không chỉ cosplay các nhà soạn nhạc - bạn í còn cosplay cả Hetalia nữa nè ;)) Độc giả Ichi chắc không lạ lẫm gì Hetalia đâu nhỉ? Là một câu chuyện khai thác đề tài lịch sử theo khía cạnh hài hước, "Hetalia - Axis Powers" lấy bối cảnh thời giữa Thế chiến thứ I và Thế chiến thứ II. Trong truyện, các quốc gia đều được nhân cách hóa thành những anh chàng đẹp trai (bishounen) dựa vào đặc điểm của mỗi nước.




Đội ngũ nhân vật đông đảo đại diện cho các quốc gia



Này thì chibi~



"Cận cảnh" độ đẹp trai...


Những hình ảnh cosplay Hetalia lần này của ChasseNeige tuy không hoành tráng lung linh bằng bộ ảnh cosplay Chopin, nhưng nếu so sánh với sự đáng yêu của anime thì có lẽ là ChasseNeige đã làm rất tốt. Dễ thương không chịu được í! (xD) Chasse cosplay Matthew (đại diện cho Canada) đấy. Hãy cùng Ichi check nào!


Canada__s_Love_by_ChasseNeige.jpg

Canada_by_ChasseNeige.jpg

Hetalia___Across_his_Land_by_ChasseNeige.jpg

Hetalia___Across_his_Land_by_ChasseNeige_cut.jpg

Hetalia___Canada__s_New_Pet_by_ChasseNeige.jpg

Hetalia___From_Far_and_White_by_ChasseNeige.jpg

Góc nhỏ quen thuộc :")


Hetalia___Impending_Danger_by_ChasseNeige.jpg

Hetalia___Impending_Danger_by_ChasseNeige_cut.jpg

Hetalia___Youthful_Days_by_ChasseNeige.jpg

Will_you_play_with_me__sir__by_ChasseNeige.jpg

Will_you_play_with_me__sir__by_ChasseNeige_cut.jpg

Hetalia___Maid_in_Training_by_ChasseNeige.jpg

Canada "cosplay" maid của Pháp? :))

APH___Valour_is_Encouraged_by_ChasseNeige.jpg

Pháp âm mưu "thôn tính" Canada chăng? ;))

HETALIA___Preview_by_ChasseNeige.jpg

Ôi giồi ôiii :")



Bò Cosplay
(Theo Deviant)

Nghệ thuật hoạt hình Nhật Bản

Posted by bước đi của hạnh phúc on , under , | comments (0)



Ở các nước khác, hiếm có thứ phim hoạt hình dành cho người lớn vì nguồn gốc phim hoạt hình là từ thể loại truyện bằng tranh dành cho trẻ em. Nhưng ở Nhật, truyện tranh, gọi là manga, đã trở thành cả một ngành công nghiệp khổng lồ. Có thứ truyện tranh dành cho các bà nội trợ, doanh nhân và các nữ sinh. Nên không ngạc nhiên gì khi có những phim hoạt hình dành cho người lớn.

Trong loại phim hoạt hình dành cho nữ sinh chẳng hạn, có những phim dài đến 100 tập như Kikis Delivery Service và có rất nhiều phim bán chạy ở cả nước ngoài. Những phim xuất khẩu mạnh thường mô tả những anh hùng có sức mạnh siêu nhiên, những người máy và quái vật khủng khiếp, đầy những bạo lực, sex và tàn sát hàng loạt.

Osamu Tezuka

Nhưng thực ra truyền thống truyện tranh của Nhật đã có từ lâu đời. Tận thế kỷ 12, ở nước này đã có loại tranh bốn bức, tựa như tứ bình ở Việt Nam, gọi là Chojugiga, mỗi bộ bốn bức lại tả những con khỉ, cóc, thỏ và rồng được nhân cách hoá làm những việc như con người. Những bộ tranh ấy thể hiện tài năng và óc thâm thúy tuyệt vời của người nghệ sĩ và vẫn còn quyến rũ người xem hiện đại. Những thợ in lừng danh của Nhật ở thế kỷ 18 và 19, như Hiroshige, Hokusai và Utamaro đã có ảnh hưởng lớn đến sự ra đời của tranh hiện đại. Và khi Nhật mở cửa giao thương với Tây phương trong thế kỷ 19, nghệ thuật Nhật cũng ảnh hưởng tới hội hoạ Tây phương, như người ta đã tìm ra bằng chứng đó trong tranh của Van Gogh, Degas hay Whistler. Nhưng họa sĩ thực sự làm cách mạng trong truyện tranh Nhật là Osamu Tezuka.

Manga "Sư tử trắng Leo" của Osamu Tezuka

Ông sinh năm 1928, có bố và ông nội đều làm bác sĩ nhưng lại ông lại quyết tâm bỏ nghề y để đi làm truyện tranh. Ông là người Nhật đầu tiên vẽ một cảnh ở nhiều góc nhìn khác nhau tựa như khi người ta quay phim bằng nhiều máy quay ở các vị trí khác nhau vậy. Điều này khiến truyện tranh, và cả phim hoạt hình của ông sau này, trở nên hấp dẫn hơn. Ông cũng đưa truyện tranh khỏi lãnh vực vui nhộn thuần túy, và trong phim của ông có cả nước mắt, oán thù, căm hờn,v.v. và kết thúc phim không phải bao giờ cũng có hậu. Bộ truyện tranh đầu tiên của ông, Shintakarajima (Đảo châu báu mới), là tổng hợp các yếu tố phiêu lưu của các tác phẩm lừng danh bên phương Tây như Đảo Châu báu, Tarzan và Robinson Crusoe, và nó đã thành công rực rỡ.

Sau đó ông lao vào hai bộ truyện và phim hoạt hình. Bộ thứ nhất là Kimba- Chú sư tử trắng (bộ này rõ ràng là tiền thân của Simba Vua sư tử của hãng Disney) và bộ thứ hai là Astro Boy, một chú robot vạn năng. Những bộ manga này khiến ông nổi tiếng và giàu có. Năm 1963, ông lập công ty riêng và sản xuất phim Astro Boy, bộ phim hoạt hình truyền hình nhiều tập đầu tiên của Nhật. Bộ này dài 192 tập, chiếu từ 1963 đến tháng 12.1966 mới hết. Sau bộ phim này, công ty của ông, cũng như cả nền công nghiệp phim hoạt hình của Nhật phát triển dữ dội và trở thành một hiện tượng ở Nhật.

Ngày nay, phim hoạt hình Nhật đã chiếm lĩnh một vị trí đáng kể trên thị trường thế giới. Bất kỳ một cửa hàng cho thuê băng video nào cũng đều có một dãy kệ ngày càng rộng để chứa các bộ phim hoạt hình nhiều tập của Nhật. Để cho phim dễ dàng thâm nhập thị trường nước ngoài, các nhân vật trong phim được vẽ không giống người Nhật chút nào (ngoại trừ những tên gọi): to lớn, lực lưỡng, tóc đủ màu chứ không đen như dân châu Á, cao ráo, chân dài như người mẫu... Tuy rằng ban đầu những phim này được làm để tiêu thụ trong nước trước khi chúng được xuất khẩu, nhưng hầu như người Nhật đã quen với những hình tượng đó và không hề thắc mắc gì cả.




Phim họat hình CG Astro Boy

Một nét nổi bật khác trong các nhân vật hoạt hình Nhật là đôi mắt. Những đôi mắt to khác thường, long lanh đủ màu sắc. Tezuka nói là ông vẽ bắt chước theo các phim của Walt Disney. Đó là đôi mắt của các nhân vật nữ chính (Bạch Tuyết, Công chúa ngủ trong rừng, Cô bé quàng khăn đỏ) và những con thú nhỏ dễ thương ở phe chính diện. Nhưng người Nhật đã gắn đôi mắt đó cho mọi nhân vật, cả chính và phản diện.

Các nhân vật nữ trong phim hoạt hình cũng rất dữ dội, cả về ngoại hình lẫn cá tính, có lẽ hoàn toàn trái ngược với hình ảnh thông thường về một phụ nữ Nhật. Họ giống như bất cứ phụ nữ nào ở xã hội phương Tây. Nhiều yếu tố của văn minh và tập quán phương Tây cũng được đưa vào phim (như việc dùng cây thập giá để tiêu diệt ác qủi) khiến phim dễ dàng gần gũi với người xem Âu Mỹ.



Những nhân vật của Tezuka

Trong khi các phim hành động của Mỹ phải nhờ tới đủ thứ xảo thuật của máy vi tính, kinh phí làm phim lên tới vài trăm triệu đô-la thì làm một phim hoạt hình với đủ thứ chuyện ly kỳ khoa học viễn tưởng mà chỉ tốn tới 5 triệu đô-la là cùng (chưa đủ một góc tiền thù lao cho một siêu sao hành động như Tom Cruise hay Arnold Schwarzeneggers). Chưa một tay kế toán nào phải la ó về kinh phí cho việc làm phim hoạt hình. Có lẽ đây cũng là lý do khiến các hãng phim Mỹ đều đặn đầu tư vào những bộ phim hoạt hình bề thế và năm nào cũng có vài bộ phim hoạt hình thắng lớn về doanh thu. Xem ra người Mỹ lại đi sau người Nhật trong lãnh vực này.

Giang Hà
(theo Discovery)

Truyện tranh Nhật và giấc mơ mới

Posted by bước đi của hạnh phúc on , under , | comments (0)




Trước khi đến nước Nhật, tôi luôn ngưỡng mộ cách mà xứ sở mặt trời mọc này quảng bá văn hóa của họ. Đi đến đâu cũng thấy hình ảnh của Nhật: sushi, trà đạo, hoa anh đào, origami... đặc biệt là truyện tranh. Thậm chí đến nước Pháp - nơi thấm đẫm những đặc trưng của văn hóa phương Tây - vẫn dễ dàng thấy hình ảnh thanh niên Pháp ôm quyển truyện tranh Nhật Bản đọc.

Nhưng khi chính thức đặt chân đến Tokyo, làm việc với người Nhật, sử dụng các tiện ích của nền công nghệ Nhật, tôi mới nhận ra rằng những sản phẩm văn hóa của họ không đơn thuần chỉ để làm cái chuyện “giao lưu văn hóa”, để chinh phục thế giới hay vì một mục đích “siêu cường” nào đó... Những sản phẩm văn hóa đó thực hiện một nhiệm vụ cao cả hơn cho chính bản thân người dân đất nước mặt trời mọc: thể hiện giấc mơ của người Nhật, làm động lực cho họ biến những ước mơ ấy thành hiện thực.

Sang Tokyo, có cơ hội làm việc với “humanoid robot” (robot giống người), mà Nhật đang là nước dẫn đầu thế giới trong lĩnh vực nghiên cứu này, tôi mới giật mình nhận ra con robot này giống như... con mèo máy Đôrêmon từng chinh phục nhiều thế hệ trẻ em trên khắp thế giới. Thì ra Đôrêmon từng là một tưởng tượng, nhưng giờ thì sự tưởng tượng đó sắp trở thành hiện thực - một người máy giống người, làm bạn với con người...



Ngồi điểm lại tôi thấy hình như rất nhiều “bảo bối” của Đôrêmon đã đi ra khỏi quyển truyện vô tri để trở thành đồ vật hữu dụng trong cuộc sống hằng ngày: những chiếc hộp lưu giữ mùi hương, những máy chiếu ba chiều, những người máy tí hon... không còn là thứ xa lạ để hấp dẫn nữa rồi. Thậm chí đứng từ một tòa nhà cao tầng nhìn xuống thấy đường phố Tokyo, những hàng cây, cao ốc, xe cộ chạy... cũng giống y như mô tả thời tương lai trong truyện Đôrêmon.

Đem suy nghĩ này nói với ông giáo sư người Nhật, ông cười bảo: “Đôrêmon không phải là nguồn gốc của “humanoid robot”, nhưng nó đã kích thích sự sáng tạo của rất nhiều người Nhật chúng tôi về sự tiện nghi trong cuộc sống!”.

Đương nhiên, truyện tranh Nhật không chỉ là chú mèo Đôrêmon, đó còn là cậu thám tử nhí Conan với những thứ đồ công nghệ cao, trí thông minh nhạy bén, thực hiện nhiệm vụ trừ gian diệt ác; là bác sĩ quái dị với những ca phẫu thuật chỉ có trong mơ - những giấc mơ từng bị xem là viển vông nhưng giờ hãy nhìn xem chúng thành hiện thực ra sao!

Thậm chí theo lời ông giáo sư người Nhật, những nhân vật manga xinh đẹp dù không “kích hoạt” ước mơ về công nghệ cũng thúc đẩy trẻ em Nhật hướng tới một hình mẫu tốt đẹp...



Nghĩ về những cuốn truyện tranh Nhật đã đọc, tôi bần thần rất lâu. 24 tuổi, hình như tôi chưa được đọc một tác phẩm thuần Việt nào dành cho thiếu nhi mà lại “kích hoạt” được giấc mơ của tuổi nhỏ về một tương lai hiện đại, với những điều thực tại không có nhưng có thể sẽ có vào ngày mai.

Tuổi thơ tôi đã qua lâu, vậy mà giờ nhìn vào thị trường sách thiếu nhi vẫn chưa có nhiều bộ truyện gây dấu ấn. Thần đồng Đất Việt thì... chuyện xưa tích cũ. Dế mèn phiêu lưu ký vẫn là những bài học đạo đức kinh điển. Kính vạn hoa là cuộc sống thiếu niên “bình dân” (nhưng cũng sắp trở thành quá vãng)...

Tất nhiên, việc thiếu hụt tác phẩm gây dấu ấn còn là một câu chuyện dài liên quan đến sự thiếu hụt một đội ngũ cầm bút viết cho thanh thiếu nhi, khả năng sáng tạo, óc khoa học, trí tưởng tượng lẫn tính tiên tri của người viết truyện. Nhưng hình như chúng ta đang mặc định rằng truyền thống, đạo đức, bình dân (nếu không muốn nói là nông thôn) mới “có tính giáo dục”, còn giàu có, xinh đẹp, hiện đại... là những thứ xa lạ, phù phiếm. Thế thì có phải chăng chúng ta đã không ươm mầm cho những giấc mơ về một tương lai hiện đại, tốt đẹp hơn, chứ không chỉ là giấc mơ ở hiền gặp lành, cô gái nghèo lấy chàng hoàng tử...?

Tôi nghĩ trao cho các em hành trang quá khứ - truyền thống như chúng ta làm hiện nay là điều cần thiết, nhưng để đất nước hiện đại hơn, cuộc sống ngày mai tốt đẹp hơn, những sản phẩm văn hóa của chúng ta còn phải “kích hoạt” ước mơ của các em bằng những giấc mơ mang màu sắc mới mẻ, hướng đến tương lai...

HỮU PHAN (Funabashi - Chiba, Nhật Bản)
Theo Tuổi trẻ Online

Từ hình ảnh đến truyện tranh

Posted by bước đi của hạnh phúc on Tuesday, 1 September 2009 , under , | comments (0)



Tranh truyện, trong tiếng Pháp là Bande Dessinée, trong tiếng Mỹ là Comics, và Nhật Bản là manga. Tranh truyện ngày trước được in trên báo chí bằng tranh, chỉ được coi là dành cho người thất học. Người có văn hóa nếu cầm đọc sẽ bị coi là thất học. Ngày nay tranh truyện được yêu thích rộng rãi và chiếm vị trí danh dự trên các ngăn sách báo của thư viện.

“Bao giờ việc nghiên cứu tranh truyện đã qua giai đoạn bí truyền và công chúng có văn hóa đã quan tâm đến nó giống như ngày nay họ quan tâm đến nghệ thuật Sonata, Operetta hoặc Ballad thì người ta có thể thông qua việc khảo sát có hệ thống ý nghĩa của nó, phát lộ ra được tầm quan trọng của nó trong việc chế định môi trường sinh hoạt hàng ngày và những hoạt động văn hóa của chúng ta” - Đó là lời phát biểu của nhà dân tộc phong tục học Umbecto Eco, 1972 cho thấy ông đánh giá cao tầm ảnh hưởng của truyện tranh đến đời sống thanh thiếu niên như thế nào.

Sự phát triển của thuật ngữ

Trong vòng nửa thế kỷ nay, cách nhìn nhận đối với bộ môn nghệ thuật này đã thay đổi nhanh chóng. Có thể nói là một sự phát triển vượt bậc, biểu hiện rất rõ trong cách định nghĩa từ này trong từ điển Petit Larousse Illustré.

Năm 1959 từ “philaactère” được giải thích là “tranh liên hoàn” tìm thấy trong những công trình kiến trúc thời Trung thế kỷ và Phục hưng.



Chàng cao bồi Lucky Luke

Bản in có sữa chữa năm 1968 đã thành “câu chuyện được thể hiện bằng tranh vẽ có kèm theo lời đối thoại của các nhân vật”. Và đến năm 1981, từ “tranh truyện” có kèm theo tiếng Anh “comics” và được giải thích là “một dãy tranh liên hoàn” kèm theo lời chú giải thuật lại một hành động (action) mà diễn biến của nó được trình bày thành từng bước nhảy từ hình ảnh này sang hình ảnh khác, không làm đứt quãng tính liên tục của câu chuyện cũng như sự hiện diện của các nhân vật. Kèm theo lời còn có bốn minh họa trích trong bốn tác phẩm truyện tranh nổi tiếng “Lillte Nemo in Slumberland” (Em bé Nemo ở Slumberland), “Tazan”, “Tintin” (nhân vật của rất nhiều truyện tranh được công chúng hâm mộ) trong “sự bí mật của tàu Lincorne”, Lucky Luke trong “Ma Dalton”.


Chàng thủy thủ Popeye

Burne Hogarth, đồng giám đốc của School of visual Arts (Trường nghệ thuật thị giác) tại New York viết năm 1967 như sau: “Một số người cho rằng đây không phải là một nghệ thuật thuần khiết, bởi vì nó còn phụ thuộc một phần vào lời chú giải và thực ra cũng chỉ là một thể loại văn học. Nhưng bảo nó là văn học sao được, khi tranh truyện cố từ bỏ cách thể hiện bằng ngôn từ mà chỉ sử dụng động tác (geste), dáng điệu, sự chuyển động?...”

http://www.leninimports.com/roy_lichtenstein_gallery_1.jpg

ROY LICHTENSTEIN - sơn magna trên toan, được vẽ từ họa báo và chịu ảnh hưởng của thể loại Comic

Antoine Roux trong cuốn “Tranh truyện có thể làm nhiệm vụ giáo dục” đã đưa ra 6 tiêu chuẩn của truyện tranh như sau:

1, Truyện tranh trước hết là thứ in ra để phổ biến.

2, Đây là một câu chuyện mang tính chất giải trí (điều này chưa hoàn toàn đúng, như sau đây chúng ta sẽ thấy).

3, Là một liên hoàn tranh.

4, Là một câu chuện có tiết tấu (rythmé). (thật ra không nhất thiết)

5, Ngoài tranh còn có lời chú giải. (không phải bao giờ cũng như vậy)

6, Truyện tranh có “bulles” (nghĩa là lời đối thoại của các nhân vật nằm ngày trong khung tranh, thường được thể hiện bằng những vòng tròn nhỏ và to giống như bong bóng xà phòng) về mặt lịch sử, là một hiện tượng Mỹ chủ yếu dành cho người lớn.

P. Fresnaut-Deruelle cho rằng: “Tranh truyện là sự thể hiện bằng cả một hệ thống quan hệ hình ảnh lời văn, với đặc điểm là sử dụng những quả bóng độc đáo, một câu chuyện và chỉ giữ lại trong câu chuyện đó những yếu tố nhìn thấy được”. (Dessins et Bulles Bordas – 1972). "Thủy tổ" của truyện tranh, nhà họa sĩ Thụy Sĩ Rodolphe Topffer, gọi truyện tranh là “văn học bằng tranh”.

Dù định nghĩa cách nào đi nữa thì ta cũng thấy truyện tranh khai thác sáng tạo của hai loại nghệ sĩ: họa sĩ và nhà văn. Vậy truyện tranh là sự kết hợp giữa nghệ thuật tạo hình và văn học. Văn học không phải bao giờ cũng cần thiết, bởi vì một loạt tranh nối tiếp nhau, không cần lời chú giải, nhiều khi cũng vẫn làm người xem hiểu được diễn biến câu chuyện và hành động của các nhân vật.

Hơn nữa, truyện tranh không chỉ có chức năng giải trí cho người đọc mà còn truyền đạt được những thứ trừu tượng nhiều khi ngôn từ không thể diễn đạt nổi.

Nền “văn minh” (civilisation) của hình vẽ

Từ cổ xưa con người đã dùng hình ảnh để đánh dấu sự hiện diện của họ. Ta hãy xem những hình khắc trên đá trong các động hoặc trên vách núi của người thượng cổ.

Thời Trung thế kỷ thì những “kinh thánh bằng hình ảnh” in mộc bản trên giấy hoặc hình vẽ trên tường nhà thờ. Trong thư viện của Vatican hiện nay vẫn còn giữ được một “cuộn tranh về sự tích thánh Josué” được làm trong khoảng từ TK IX đến TK X gồm những bức tranh liên hoàn kể về sự tích của thánh Josué, còn của Moise dẫn đường cho người Do Thái đến miền Đất hứa.

Tranh liên hoàn có chú thích bằng lời văn, đồng thời có cả những lời văn nằm ngay bên cạnh các nhân vật, giống như truyện tranh ngày nay.

Truyện tranh hiện đại thực sự mới phát triển gần đây cùng với sự phát triển của báo chí. Tại Hoa Kỳ người ta làm cuộc thăm dò và được biết trong nửa đầu thế kí XX, 60% đọc giả khi đọc báo lật xem trang có in truyện tranh trước rồi mới đọc đến những bài khác. Tuy nhiên, loại tạp chí in truyện tranh, trong một thời gian dài vẫn bị các bậc phụ huynh và giáo viên coi là “thứ rẻ tiền”, “thấp kém” thậm chí làm hư trẻ.

http://graphics8.nytimes.com/images/2008/11/01/business/media/01tintin600.jpg

Tintin

Thật ra, truyện tranh nhiều khi tác động khá mạnh đến văn hóa. Họa sĩ Picasso nhận được những truyện tranh Mỹ do bạn gái là Gertrude Stein gửi, ông đã xem một cách thích thú và đã lấy cảm hứng từ nó sáng tác khá nhiều tác phẩm trong đó có bức Ước mơ và dối trá của Franco (1937). Hoặc tập truyện tranh "Con mèo bẩn thỉu" của họa sĩ Herriman, khi được truyền bá sang Pháp đã trở thành mở đầu cho cả một trường phái trong hội họa: trường phái Dada!

Một số người cho rằng truyện tranh dành cho những kẻ không thích đọc văn chương đích thực! Điều này không đúng. Trong rất nhiều trường hợp hình vẽ làm tăng thêm niềm thích thú đọc ‘văn chương đích thực’. Chúng ta đều biết nhiều tác phẩm văn học chân chính được đông đảo đọc giả biết đến chỉ sau khi được quay thành phim và người ta xem phim đó. Đấy là trường hợp “Cuốn theo chiều gió”, “Bố già” và biết bao tác phẩm đích thực khác.

Rất nhiều đạo diễn và nghệ sĩ điện ảnh thừa nhận ảnh hưởng của truyện tranh tới sáng tạo của họ, gởi cảm hứng và cách xử lí trên màn ảnh như: Federico Fellini, Orson Welles, Alain Resnais, George Lucas,…

William Friedkin đã thú nhận rằng chính nhờ xem một khuôn tranh trong truyện tranh The spirit của họa sĩ Will Eisner mà ông đã hình dung ra được cảnh săn người trong tác phẩm The French Connection.

Truyện tranh ngày nay khác hẳn tranh liên hoàn ngày xưa ở chỗ nó được in ra hàng ngàn, hàng triệu bản.


(sưu tầm)

Xe buýt Touhou đại náo Akihabara

Posted by bước đi của hạnh phúc on , under , , | comments (0)



Như Ichi đã hết lòng "quảng bá", chắc chắn các bạn độc giả vẫn còn ấn tượng với Comiket 76 vừa diễn ra với rất nhiều hoạt động hấp dẫn dành cho otaku chúng mình phải không nào? Đây cũng là một dịp để nhà sản xuất game Touhou tiếp thị sản phẩm sắp ra mắt của mình. Và hình thức của họ không gì khác hơn là Itasha~ Một chiếc xe Itasha được tranh trí thật màu sắc với logo, poster, stickers của game đã thu hút rất nhiều fan hâm mộ trong ngày cuối tuần diễn ra Comiket lần này đấy nhé!

Nhờ chọn đúng thời điểm mà các otaku đang "dạo chơi" trên khắp đường phố mà chiếc xe này đã được "vào tầm ngắm" của đông đảo otaku.


Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Không chỉ có vẻ bề ngoài sặc sỡ, bạn sẽ mê ngay "nội thất" trang trí bên trong xe đấy nhé!

Photobucket

Photobucket

Linh Trang

Pixar - nơi sản xuất những giấc mơ ba chiều

Posted by bước đi của hạnh phúc on , under , , | comments (0)



Nếu một chú chuột (Ratatouille) hay một chú robot dọn rác nhỏ bé, thầm lặng và cô độc có cái tên kỳ lạ Wall-E cũng có thể bước lên hàng siêu sao nhờ Pixar, thì nay, đến lượt một cụ già cũng đang chạm tay vào đỉnh vinh quang đó. Có lẽ không mấy ai nghi ngờ trước nhận định, nhân vật được yêu thích nhất của mùa phim hè 2009 chính là Mr. Carl Fredricksen.

Với kiệt tác Up, hãng phim hoạt hình danh tiếng Pixar Animation Studios lại một lần nữa chứng tỏ vai trò tiên phong của mình trên sân chơi hoạt hình ba chiều - chẳng có gì là không thể đối với Pixar.

http://pixarplanet.com/blog/images/526.jpg

Mr. Carl Fredricksen và Vút bay (Up)

Kể từ năm 2003, khi Pixar chinh phục khán giả thế giới với bộ phim hoạt hình ba chiều thứ năm của hãng là Finding Nemo (Đi tìm Nemo), giới điện ảnh Mỹ đã không còn đặt ra những câu hỏi đại loại như: “Liệu nó có hay không nhỉ?” đối với mỗi tác phẩm mới của hãng này. Thay vào đó là: “Nó tuyệt vời đến mức nào?”. Khi những tạo hình cho Up được công bố, người ta lo ngại rằng việc nhân vật chính là một người già sẽ khó lòng thu hút được khán giả đến rạp, cũng như gây trở ngại cho việc kinh doanh các sản phẩm ăn theo. Tuy nhiên, Up đã chứng minh điều ngược lại.

Trước đó, Wall-E cũng đã từng tạo nên một hiện tượng trong làng phim hoạt hình 3D. Trang web điện ảnh uy tín Metacritic.com chấm Wall-E 93/100 điểm, mức cao nhất trong số các bộ phim hè, trong khi siêu phẩm The dark knight (Hiệp sĩ bóng tối) chỉ được 82 điểm. Còn nhà phê bình Todd McCarthy của tạp chí Variety thì đánh giá Wall-E là “kỳ quan thứ chín liên tiếp” của Pixar và khẳng định Pixar đã mở rộng biên giới của phim hoạt hình, vốn được xem là thể loại điện ảnh giải trí chỉ dành cho trẻ em.



“Kỳ quan thứ chín” Wall-E

Chuyên gia Kirk Honeycutt của tờ The Hollywood Reporter cho rằng Wall-E sở hữu “trái tim, tâm hồn, nhiệt huyết và sự lãng mạn” của những bộ phim câm xuất sắc nhất (gần 40 phút đầu của Wall-E hầu như không có lời thoại). Một số nhà phê bình cho rằng Wall-E xứng đáng được giải Oscar phim xuất sắc nhất, chứ không chỉ là giải phim hoạt hình xuất sắc nhất.

Kể từ năm 2001 đến nay đã có ba phim của Pixar đoạt giải Oscar phim hoạt hình là Finding Nemo (2003), The incredibles (Gia đình siêu nhân - 2004) và Ratatouille (Chú chuột đầu bếp - 2007). Cả chín phim của Pixar, từ Toy story (Câu chuyện đồ chơi) năm 1995 đến Wall-E đều đứng đầu bảng xếp hạng doanh thu tại Mỹ trong tuần lễ chiếu ra mắt, một kỷ lục khiến nhiều hãng phim lớn khác phải ghen tỵ. Theo trang web thông tin điện ảnh www.boxofficemojo.com, các tác phẩm của Pixar kiếm được tổng cộng gần 4,7 tỉ USD tiền vé.

Một lịch sử biến động

Pixar ra đời năm 1979 với cái tên Graphics Group, thuộc Hãng phim Lucasfilm của đạo diễn lừng danh George Lucas (đạo diễn chùm phim Star wars - Chiến tranh giữa các vì sao). Thời gian đầu, Graphics Group chủ yếu thực hiện hiệu quả đặc biệt cho các đoạn phim do Lucasfilm sản xuất. Sau những thành tựu về hiệu quả hình ảnh trong một vài bộ phim có tiếng vang, Graphics Group được chủ tịch Tập đoàn Apple Steve Jobs mua lại với giá 5 triệu USD vào năm 1986. Steve Jobs đầu tư cho nhóm thêm 5 triệu USD. Graphics Group được đổi tên thành Pixar, một từ chế từ tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là “tạo ra pixel (ảnh điểm)”.



“Phù thủy” John Lasseter - giám đốc sáng tạo của Pixar

Ban đầu, Pixar hoạt động như một công ty phần cứng máy tính với Disney Studios là khách hàng chủ chốt. Tuy nhiên, công việc làm ăn này tỏ ra không hiệu quả. Để cứu vãn, bộ phận hoạt hình với sự lãnh đạo của John Lasseter bắt đầu sản xuất các đoạn phim quảng cáo sử dụng công nghệ hoạt hình vi tính cho các công ty khác. Thời kỳ này Pixar thắt chặt quan hệ với Hãng phim hoạt hình Walt Disney Feature Animation, và đến năm 1991 thì ký hợp đồng trị giá 26 triệu USD sản xuất ba phim hoạt hình cho Walt Disney, đầu tiên là Toy story. Dù vậy, thời kỳ này Pixar tiêu tốn khá nhiều tiền và Steve Jobs từng có ý định bán công ty. Chỉ đến khi Disney cam kết phân phối Toy story vào mùa lễ năm 1995, Steve Jobs mới quyết định giữ lại Pixar.

http://media.filmschoolrejects.com/images/disney-pixar.jpg

Quan hệ giữa Pixar và Disney tỏ ra “cơm không lành, canh chẳng ngọt”. Năm 1999, Disney chỉ muốn phát hành Toy story 2 dưới dạng video, nhưng Pixar đưa bộ phim ra màn ảnh lớn. Tuy nhiên, Disney không chấp nhận đưa Toy story 2 vào danh sách ba phim trong hợp đồng ban đầu với Pixar. Hơn nữa, Pixar luôn than phiền việc chia lợi nhuận giữa hai hãng không công bằng. Pixar chịu trách nhiệm sáng tạo và sản xuất, Disney lo phần marketing và phát hành. Chi phí sản xuất và lợi nhuận chia đôi nhưng Disney giữ bản quyền và nhận được phí phát hành. Sau nhiều cãi cọ, mâu thuẫn giữa hai bên lên đến đỉnh điểm vào năm 2004 khi Steve Jobs tuyên bố Pixar kiếm đối tác khác ngoài Disney. Đến năm 2006, Disney đã chi 7,4 tỉ USD bằng cổ phiếu của công ty để mua lại Pixar.

Không ngừng sáng tạo



Những bộ phim nổi tiếng của Pixar

Tại sao tất cả các bộ phim của Pixar đều được cả giới phê bình lẫn khán giả mê mệt? Đâu là điểm tạo nên sự khác biệt giữa Pixar và các hãng phim hoạt hình khác? Không giống như Hãng Dreamworks, Pixar chẳng mấy khi câu khách bằng cách thuê các diễn viên hạng A lồng tiếng cho các nhân vật trong phim. Pixar cũng không cài vào phim của mình những màn chọc cười thô lỗ và những ẩn dụ mang đậm chất văn hóa pop.

Trên mạng xã hội Facebook, một thành viên có nickname Manuel cho rằng: “Điều gì làm nên một bộ phim Pixar? - Tâm hồn”. Những người khác nhận định phim hoạt hình Pixar hay bởi các nhân vật trong phim đều xuất phát từ cuộc sống khiến người xem cảm thấy thân thuộc. Một thành viên khác tên Mike viết: “Remy (trong phim Ratatouille) muốn trở thành đầu bếp dù chỉ là một chú chuột. Chắc chắn rất nhiều người từng bị người khác cho rằng không thể thành công vì những khiếm khuyết của họ. Ngài Phi thường (trong Gia đình siêu nhân) chỉ muốn sống lại thời kỳ vàng son của mình. Chẳng phải ai cũng có lần nuối tiếc quá khứ hay sao?”.

http://dobetter.files.wordpress.com/2008/02/movie-picture-ratatouille.jpg

Hơn nữa, không chỉ là nhà tiên phong trong lĩnh vực phim hoạt hình ba chiều, Pixar còn được giới điện ảnh thừa nhận là hãng phim luôn tạo ra những đột phá và sáng tạo bất ngờ. Trên báo The Columbia Dispatch, nhà phê bình Frank Gabrenya cho rằng chẳng có hãng phim nào ngoài Pixar nghĩ đến ý tưởng lập bối cảnh của một bộ phim hoạt hình tốn kém là nhà bếp một nhà hàng Paris, và biến một sinh vật bị xem là bẩn thỉu như chuột thành một đầu bếp tài năng.

Tuy nhiên, sáng tạo và độc đáo nhất trong số các bộ phim của Pixar phải kể đến Wall-E, như nhà phê bình Kirk Honeycutt khẳng định. Chưa có một phim hoạt hình nào có bối cảnh u ám đến thế: Trái đất trở thành một bãi rác khổng lồ hoang vắng do sự tiêu thụ quá mức, còn con người thì “tiến hóa” thành những đứa trẻ béo phì, ngu ngơ do quá dựa vào máy móc. Qua Wall-E, các nhà làm phim đã đưa ra cái nhìn sâu cay về chủ nghĩa tiêu thụ và lời cảnh báo nghiêm khắc về những thảm họa môi trường mà con người đang gây ra.

http://www.entertainmentwallpaper.com/images/desktops/movie/wall_e41.jpg

Báo Korea Times dẫn lời giám đốc kỹ thuật Pixar Andrew Pienaar cho rằng con người là yếu tố quan trọng nhất làm nên thành công của Pixar: “Luôn luôn là con người tạo ra bộ phim”. Kể từ khi còn là một bộ phận của Lucasfilm, Pixar đã nổi tiếng với sự sáng tạo, đổi mới và mạo hiểm, do đó công ty đã thu hút được nhiều tài năng hoạt hình hàng đầu nước Mỹ, được giới phê bình kính trọng gọi là “các phù thủy Pixar”. Nổi bật nhất là đạo diễn Lasseter (Toy story, Toy story 2, Cars), Andrew Stanton (Finding Nemo, Wall-E) và Brad Bird (The incredibles, Ratatouille).

http://www.themovieblog.com/wp-content/uploads/2008/08/poster-toystory3.jpg

Tại Pixar, áp lực công việc rất căng thẳng, nhưng giám đốc sản xuất Ralph Eggleston cho biết đó là thứ áp lực mà các chuyên gia Pixar tự tạo cho mình. “Có nhiều lúc chúng tôi phải ép mọi người về nhà nghỉ ngơi” - ông Eggleston kể. Dù Pixar ngày càng mở rộng nhưng ông Eggleston cho biết bầu không khí gia đình vẫn chưa hề mất đi. “Chúng tôi luôn cố gắng duy trì niềm vui và không để mọi người nghĩ rằng họ chỉ là một mắt xích trong dây chuyền sản xuất”.

Vậy con đường phía trước của Pixar sẽ thế nào? Ông Pienaar cho rằng phim hoạt hình ba chiều vẫn còn đang ở thời kỳ sơ khai, do đó còn rất nhiều tiềm năng to lớn. Trước mắt sẽ là Toy story 3 công chiếu vào năm 2010. Khán giả hâm mộ và giới phê bình đang ngóng chờ những điều thần kỳ, những giấc mơ kế tiếp mà Pixar dệt nên.


JangJin
(tổng hợp từ Tin tức Online)